80s toys - Atari. I still have
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Ngục quỷ


Phan_41

Chương 74

.

  Té ra là, từ sau khi Quảng Thắng bị giải về nhà giam, sức ăn của gã tự dưng lớn hơn hẳn. Ở căn tin nhà giam, thức ăn tính khoán, còn cơm thì ăn thoải mái. Lần nào cũng thế, gã ăn hết thức ăn rồi thì lại nhai cơm không, chẳng có tí đồ mặn nào mà cũng ăn được đến bốn bát to, làm phạm nhân và quản ngục xung quanh ai cũng phải ngây người nhìn.

  Sau đó, cái bụng Quảng Thắng phình ra từng chút một, lúc đầu thì cũng chẳng có ai để ý cả, dù sao thì ăn nhiều như thế mà không mập lên mới là lạ đấy!

  Nhưng sau đó, Quảng Thắng cứ ngáp suốt ngày, lúc ở công trường xúc đất mà gã cũng có thể chống xẻng ngủ cho được. Và cuối cùng thì bất cứ con mắt nào cũng có thể nhận ra cái bụng Quảng Thắng không bình thường tẹo nào. Nhất là khi tắm rửa, tất cả mọi người cùng đoán trong cái bụng nổi đầy gân máu kia của Quảng Thắng nhất định là khối u rồi.

  Sáng hôm nay lại đúng là ngày nhà giam tiến hành kiểm tra sức khoẻ thường lệ cho phạm nhân, tới lượt Quảng Thắng, bác sĩ bỗng kinh ngạc kêu “á” một tiếng.

  Lúc đầu tưởng rằng bên trong là khối u, nên bác sĩ mới cầm ống tiêm đặc chế định rút một ít tế bào bệnh ra để cắt lát xét nghiệm, ngờ đâu khi kim tiêm chỉ vừa đến gần da bụng, thì rõ ràng dưới lớp da căng lên có cái gì đó đang động đậy dữ dội, lúc đó Quảng Thắng đau đến tru lên như sói.

  Bác sĩ không dám tiêm bừa nữa.

  May mà đội ngũ chữa bệnh có mang theo một bộ máy siêu âm đơn giản, kết quả là sau khi siêu âm xong, mọi người cùng nhìn hình ảnh trên máy vi tính mà mắt chữ O mồm chữ A.

  Nhìn thế nào thì cái thứ nhoi nhoi trong bụng Quảng Thắng cũng y chang một thai nhi ấy. Bác sĩ nam vội vàng gọi bác sĩ phụ khoa ở nhà giam nữ sang nhìn xem nó là cái gì.

  Kính sát tròng của bác sĩ nữ thiếu chút là rớt ra luôn. Sau khi nghiên cứu cái thứ đang nhúc nhích trên hình ảnh một hồi lâu, cô ngập ngừng nói nó không có nhịp tim, hình như không phải thai nhi, nhưng nếu nói là khối u thì nó lại có cơ thể có não bộ, nhất là lại biết tự nhúc nhích, nom dữ tợn như một tiểu ác quỷ đang lớn dần lên.

  Cuối cùng, bác sĩ nói với trưởng nhà giam, tình hình của phạm nhân này rất đặc biệt, phải đưa đến bệnh viện lớn để chẩn đoán lại một lần nữa cho chính xác. Trưởng nhà giam thấy mọi người đã chạy ngược chạy xuôi cả một ngày rồi, trời cũng đã tối, nên quyết định để ngày hôm sau mới đưa Quảng Thắng tới bệnh viện lớn của thành phố.

  Có điều, Quảng Thắng lại thành thú giải trí vô hạn cho toàn thể các đồng chí cảnh ngục trong trại tạm giam này. Cơm tối xong xuôi, mọi người kéo nhau tới phòng y tế trong nhà giam để nhìn ngó cái bụng của Quảng Thắng rồi bàn tán xôn xao.

  Lúc đó, một bác sĩ bên cạnh chỉ vào bụng Quảng Thắng và nói: “Mọi người có thấy những mạch máu chằng chịt nom giống hệt thần chú không?”

  Nghe anh ta nói thế, tất cả mọi người cũng cảm thấy thế thật. Trưởng ngục giam chợt nhớ ra tiến sĩ Lương đến đây thăm tù chính là chuyên gia về văn tự cổ, dù sao cũng đang nhàn rỗi, thế là bèn phái người đi gọi y tới.

  Từ lúc kiểm tra thấy trong bụng có bầu đến giờ, tinh thần đại ca Quảng Thắng có hơi suy sụp. Trực giác của gã nói rằng tình hình kỳ lạ của gã lúc này có mối liên quan nào đó với hai lần kỳ ngộ trước kia.

  Không biết là đụng phải thứ dơ bẩn gì mới rước lấy tiểu quỷ này vào thân.

  Vừa nhìn thấy Thuỷ Căn và tiến sĩ Vạn, gã đã ngồi phắt dậy chửi ầm lên.

  Nhìn chằm chằm vào cái bụng phồng lên của Quảng Thắng, Vạn Nhân vội tiến lên hai bước, cúi đầu tỉ mẩn quan sát những hoa văn trên bụng gã. Nhìn được một lúc, mắt y hơi nheo lại.

  Quảng Thắng cũng phập phồng thấp thỏm. Nhìn sắc mặt khác thường của Vạn Nhân khác, y hồi hộp hỏi: “Trong bụng ta là cái quỷ gì vậy?”

  Vạn Nhân phớt lờ gã, xoay người nói với trưởng nhà giam: “Chỉ là các mạch máu nổi lên mà thôi, tuy hoa văn rất đặc biệt, nhưng cũng không mang ý nghĩa đặc biệt gì.”

  Điều này khiến tất cả những người ngồi trong phòng háo hức chờ nghe ‘chuyện lạ có thật’ cảm thấy cụt hết cả hứng, ngoại trừ một người quản giáo ở lại canh gác, những người khác lục tục giải tán.

  Quảng Thắng bị người ta nhìn ngó cả ngày như khỉ. Thấy Thuỷ Căn và Vạn Nhân cũng định đi, gã cuống quít hô to: “Các ngươi đừng không có nghĩa khí thế chứ, ta chưa từng làm gì có lỗi với các ngươi mà! Ta đã ra nông nỗi này rồi, các ngươi phải cứu ta…”

  Khi cửa phòng đóng lại, Thuỷ Căn cảm thấy tiếng kêu tuyệt vọng của Quảng Thắng vẫn còn vang vọng bên tai.

  “Ngươi không có cách nào để giúp gã thật sao?” Thuỷ Căn kìm lòng không được mà hỏi, Vạn Nhân không trả lời, chỉ kéo tay cậu nhanh chóng rời khỏi nhà giam Quân Sơn.

  Khi trở lại xe, tiến sĩ Vạn mới tỏ vẻ vui mừng: “Đúng là trời không tuyệt đường người! Ta có cách để hoàn toàn khắc chế máu của Dát Tiên rồi!”

  Nghe thấy thế Thủy Căn như mở cờ trong bụng, dù sao Vương gia cũng trúng quả mà. Tưởng tượng ra cảnh giữa hai chân Thác Bạt Thiệu mọc ra hai cái vòi bạch tuộc, Thuỷ Căn kìm lòng không đặng rùng mình một cái.

  Có cách giải quyết là không thể tốt hơn được nữa rồi.

  Vạn Nhân nói tiếp: “Ngươi biết trong bụng Quảng Thắng là cái gì không? Thật ra thì mạch máu trên bụng gã đều là ma chú cả đó, trong bụng Quảng Thắng chính là quỷ anh hiếm có! Để hình thành quỷ anh, khi còn sống oán linh phải cực kỳ tàn ác, và còn phải chịu sự giày vò của bệnh tật. Hơn thế nữa, lúc còn sống, kẻ đó nhất định phải có thể chất nửa người nửa ma.

  Quan trọng nhất là trước khi chết, hắn nhất định phải bám trên người một kẻ cũng mang đầy lệ khí như mình. Cùng lúc đó, hắn phải hấp thụ một lượng lớn âm khí của oán linh mới có thể thành hình, thỏa mãn tất cả những điều kiện này thì chỉ có thể là thiên sư chuyển thế – Phùng cục trưởng… Và vị trí nhà giam Quân Sơn nơi Quảng Thắng bị nhốt lại là nơi âm khí cực thịnh, thiên thời địa lợi nhân hoà… Nếu không có người ra tay sắp đặt, thì quả là khó thành!”

  Thuỷ Căn câm nín tưởng tượng ra cảnh đại ca Quảng Thắng sinh ra một tiểu Phùng thịt nướng, kìm lòng không đặng lại rùng mình một cái nữa.

  “Cho dù gã mang bầu con của Phùng thịt nướng thật… nhưng việc này có liên quan gì tới việc ngươi giải lời nguyền của Dát Tiên?”

  Vạn Nhân mỉm cười: “Bởi vì quỷ anh có thể trung hoà oán khí trong máu của Dát Tiên.”

  Giờ thì bé con đã hiểu, té ra Vạn Nhân muốn đem con của Quảng Thắng ra làm thuốc dẫn đây mà!

  “Nhưng trong nhà giam không được tiện lắm, coi bộ phải đưa gã ra ngoài mới được…” Vạn Nhân không nói thêm, vừa lái xe vừa suy nghĩ về vấn đề cái bụng.

  Vạn Nhân cũng không kiếm chuyện với Thuỷ Căn nữa. Sau khi đưa cậu về nhà, y lái xe đi thẳng.

  Đối với lời hứa hẹn sẽ đưa Thác Bạt Thiệu và Quảng Thắng ra của y, Thuỷ Căn không hoàn toàn vững tin. Dù sao thì hai người này, một tên là nghi phạm trộm mộ giết người rất nghiêm trọng, một người là phần tử xã hội đen mãi không hoàn lương lại còn vượt ngục.

  Vạn Nhân chỉ mang cái danh giáo sư đại học, y có thể được gì đây!

  Có điều Thuỷ Căn đã quá xem thường Vạn Nhân rồi. Chưa được mấy hôm, cậu đã nghe tin con trai chủ tịch huyện được phóng thích.

  Nhưng không phải được phóng thích vì vô tội, mà vì đây là cách xử lý bệnh nhân tâm thần giết người. Nghe nói trước đó, thần kinh của Đới Bằng đã không được bình thường. Căn cứ theo đánh giá của một chuyên gia tâm lý có uy tín, hắn là bệnh nhân tâm thần phân liệt mức độ nặng. Phỏng đoán rằng khi đó hắn bị Phùng cục trưởng lợi dụng để gây án đã ỷ vào tên tuổi của chủ tịch huyện, nên có thể miễn trách nhiệm hình sự.

  Tuy nhiên cũng vì vậy mà con đường làm quan của chủ tịch Đới xem như chấm dứt tại đây, ông ta bị điều đến vùng sau vùng xa nào đó làm trưởng thôn.

  Nghe nói con trai mình bị điên, cả nhà vào hỏi thăm, ngờ đâu con trai chẳng nhận ra ai cả, nói chuyện thì cứ quai quái.

  Mẹ hắn bật khóc nức nở, nhưng cũng không còn cách nào khác ngoài nói vài lời an ủi. Ít nhất hắn cũng được miễn trách nhiệm hình sự, có điều lại phải sống nốt quãng đời còn lại trong bệnh viện tâm thần.

  Đường làm quan vô vọng, chủ tịch Đới ra lệnh không ai được đi thăm hắn cả, xem như không có đứa con mất mặt này.

  Tối ngày hôm sau, Đới Bằng bị chuyển tới bệnh viện tâm thần của thành phố, một chiếc xe con lén lút đến đón hắn đi…

  Ngồi trong xe, thấy Thiệu xuất hiện, Thủy Căn mừng rỡ định chào một tiếng, nhưng bỗng nhớ ra chuyện không vui giữa hai người lúc trước, cậu liền xịu mặt xuống.

  Trong mắt hắn mình là cái thứ ai cũng đè được mà, đừng có mặt dày bắt chuyện mà làm gì.

  Nhưng khi nhìn thấy Thuỷ Căn, Thiệu sửng sốt, mặt hắn tỏ vẻ mất tự nhiên, chứ không trừng mắt lạnh lùng như Thủy Căn tưởng tượng.

  Sau khi lên xe, hắn ngồi vào ghế sau, nhìn Thuỷ Căn bên cạnh, muốn nói gì đó, nhưng xấu hổ lại thôi.

  Thấy Thuỷ Căn nghiêng đầu phớt lờ mình, hắn đành phải dùng khuỷu tay chọt chọt bé con: “Ta biết ngươi không gạt ta rồi.”

  Nói thừa, Ngô Thuỷ Căn ta là người của Hồ Bài Bài đấy nhá! Khoan đã, sao hắn lại tin lão nhị của Vạn Nhân phân nhánh chứ?

  Thuỷ Căn nghi hoặc quay đầu nhìn Thanh Hà vương. Mặt Thanh Hà vương ấy vậy mà lại ửng lên một chút thẹn thùng hiếm có: “Hôm ngươi tới thăm ta ấy mà… tối đó ta có hơi nhớ ngươi…”

  Thuỷ Căn ngơ ngác, lại chớp chớp mắt nhìn vẻ mặt càng lúc càng quẫn bách của Vương gia, giờ mới vỡ lẽ.

  Không phải ban đêm hắn tự mình làm… cái gì kia chứ?

  Sau đó, Thiệu rống lên với Vạn Nhân đang lái xe, chứng minh cho suy nghĩ của cậu: “Máu của ngươi dính thứ tà ma ngoại đạo chết tiệt gì đó hả! Nếu không giải được, ta nhất định phải giết ngươi!”

——————————————–

[Skye] So…technically, Quảng Thắng đại ca mang bầu con bác Phùng *rùng mình ớn lạnh*

Thói đời ngày nay nguy hiểm thật, hôn có mỗi một cái thôi là dính chưởng rồi =))) Bạn nào không nhớ thì tham khảo lại chap 52 nhá ;))

Chương 75

.

  Vạn Nhân có một căn hộ ba phòng với gác lửng trong nội thành. Giáo sư Lương góa vợ từ khi còn trẻ, sau khi ông đột ngột qua đời, căn nhà vắng vẻ chỉ còn lại một mình tiến sĩ tiểu Lương.

  Đêm đó, Thiệu và Thuỷ Căn tới nhà tiến sĩ Vạn. Vừa vào nhà, Thủy Căn đã choáng ngợp trước những giá sách cao ngất đến tận trần nhà ở bốn bức tường xung quanh.

  Nhìn đi! Nhiều sách thế này kia mà, thảo nào mà tiểu Lương ngớ ngẩn trước kia có thể thi lên đại học, cái này gọi là “đọc hơn vạn cuốn sách, não nở ra ba cân”.

  Về đến nhà, Vạn Nhân vẫn còn tất bật gọi điện thoại, có vẻ như y đang đang nói chuyện với bác sĩ chủ nhiệm của bệnh viện chỗ Quảng Thắng.

  Nếu kế hoạch của Vạn Nhân dành cho cái thai quỷ trong bụng Quảng Thắng đã được quyết định, thì xem ra việc Quảng Thắng đại ca được thả ra cũng là chuyện sớm muộn mà thôi. Nhưng mà Thuỷ Căn vẫn cứ băn khoăn đến lúc đó y định lấy đứa bé ra thế nào.

  Vừa nghĩ đến cảnh Vạn Nhân cầm dao phay mổ bụng Quảng Thắng ra như bổ dưa, lôi một con khỉ con da nhăn nheo ra, rồi bẻ một cẳng tay xuống để ăn, bé con đã cảm thấy hơi buồn nôn rồi.

  Tuy Quảng Thắng là xã hội đen ngoài vòng pháp luật, nhưng gã ta cũng trượng nghĩa lắm chớ. Gặp nguy hiểm gã cũng xung phong dẫn đầu, chưa bao giờ bỏ mặc người khác để chạy trốn một mình, cho nên trong lòng bé con, cậu đã coi Quảng Thắng là bạn của mình rồi.

  Nhất định phải bảo toàn tính mạng cho gã, tiểu Căn Nhi thầm hạ quyết tâm. Nhưng chuyện này có độ khó rất cao, còn cần sự giúp đỡ của người khác mới được.

  Thừa dịp Vạn Nhân gọi điện thoại, Thuỷ Căn túm Thiệu vào một phòng, kể lại phương pháp giải lời nguyền của linh huyết Vạn Nhân từng nói với cậu cho vương gia nghe.

  “Quảng Thắng không phải người xấu đâu, ngươi phải cứu gã! Nhưng mà, đến lúc đó cũng đừng quên gặm một chân đứa nhỏ nhá.” Thuỷ Căn dặn dò mà còn không quên nhắc nhở thằng em mình nhớ phải ăn thịt đứa nhỏ.

  Nghe xong, Thiệu búng ót Thuỷ Căn một cái: “Ngươi tốt bụng với tên Quảng Thắng kia gớm nhỉ!”

  Nơi ngón tay chạm vào khiến Thuỷ Căn nóng bừng lên, nhìn Thiệu bằng đôi mắt ươn ướt.

  Hai người đã xa nhau bao lâu rồi, lại không hề cảm thấy xa cách. Thuỷ Căn nhìn người trước mặt, cằm lún phún râu, bỗng có một thôi thúc muốn được dùng răng nhổ sạch chỗ râu ấy ra.

  Cậu vừa nghĩ như thế, Thiệu đã dán sát lại. Đôi môi nóng hầm hập của hắn chẳng mấy chốc đã kề sát của cậu, mùi vị và đầu lưỡi mềm mại vẫn quen thuộc như thế. Hôn một lúc, thì cậu có cảm giác cả người nóng rực lên. Ở trong tù một thời gian dài, Thanh Hà vương có vẻ còn hưng phấn hơn cả Thủy Căn, bất chợt kích động đẩy cậu xuống giường, tay hắn mò vào trong quần áo Thuỷ Căn mà vuốt ve.

  Thuỷ Căn cảm thấy như có một ngọn lửa chạy từ trên xuống dưới, khó chịu muốn cởi thắt lưng Thiệu ra, nhưng tay vừa mới vói vào, cậu đã rụt phắt lại như bị rắn cắn.

  Thiệu xanh mặt cúi đầu nhìn hai cái gì đó ở phía dưới, vẻ mặt như thể mót tiểu cả ngày mà ứ tìm được WC.

  Nhìn vẻ mặt rõ rằng là đang sợ hãi của Thủy Căn, Thiệu nghiến răng phun ra hai chữ: “Vạn Nhân”.

  Hắn đứng dậy thắt lại quần như có khổ đại cừu thâm, rồi đè lên người Thuỷ Căn, lột quần hài tử xuống, và cắn mạnh một phát vào dấu răng đang mờ đi trên bắp đùi cậu. Thuỷ Căn tức giận đấm vai Thiệu.

  Đúng lúc này, tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên. Vạn Nhân khoanh tay, ung dung nhàn nhã đứng nhìn hai người quấn lấy nhau.

  Y nhìn bắp đùi Thuỷ Căn, cằm hơi hếch lên, khóe miệng khẽ nhếch, dường như đang châm chọc cái sự nhàm chán của Thiệu: “Chờ ngày mai đem Quảng Thắng ra được rồi, chúng ta sẽ xuất phát!”

  Ban đêm, khi chia phòng ngủ, Thanh Hà vương muốn cùng phòng với vương huynh, thế là lại nổ ra tranh chấp với Vạn đại mỹ nhân. Cuối cùng ba người ngủ ở ba phòng khác nhau.

  Thuỷ Căn ngủ một mình, lại có một đêm ác mộng, trong mộng đầy những quái xà hai đầu đuổi theo sau mông cậu.

  Kết quả là một đêm ác mộng làm người ta oải cả người!

  Ngày hôm sau, Quảng Thắng quả nhiên được thả ra. Hình như bác sĩ chủ nhiệm bệnh viện nọ chẩn đoán rằng trong cơ thể Quảng Thắng là u ác tính, theo quy định, Quảng Thắng được phóng thích, và không cần quay về nhà giam nữa. Về phần người bệnh đi đâu chữa trị, đó cũng không phải vấn đề gì to tát cả, chỉ cần lo lót khôn ngoan một chút, thì trên dưới đều mắt nhắm mắt mở mà cho qua ngay thôi.

  Dường như đã tìm được manh mối nào đó về núi Trường Bạch, Vạn Nhân vội vã xuất phát.

  Nhưng quỷ anh trong bụng Quảng Thắng còn chưa tới lúc chín muồi, để gã ta ở nhà lại sợ có gì sơ xuất, cuối cùng Vạn Nhân quyết định mang ‘bà bầu’ đi cùng luôn.

  Chuyến này, mặc dù vẫn là bốn người như thế, vẫn là giường mềm tàu hỏa như thế, nhưng tâm trạng con người đã không như lần trước nữa rồi.

  Trong lòng chất chứa tâm sự, Vạn Nhân cứ mở máy tính để xem xét tra cứu gì đó suốt.

  Quảng Thắng vác cái bụng bầu, ngoại ăn ngủ ra thì gã chỉ làm mỗi một việc là nhìn chằm chằm bụng mình, méo miệng rầu rĩ, nào còn khí phách xưa kia nữa.

  Còn Ngô Thuỷ Căn và Thác Bạt Thiệu lại thoải mái nhất. Hai người ngồi trên giường, vương gia chìa một chân ra cho Thuỷ Căn cắt móng chân cho mình.

  Trong thời gian ở tù, Đới Bằng chẳng còn lòng dạ đâu mà chăm chút ngoại hình, móng chân móng tay cứ dài ngoằng như con dao con ấy, chọt rách phải đến vài đôi tất rồi, vừa cởi giày ra là thấy ngay một đầu ngón chân lòi cả ra ngoài tất.

  Là một người rất chi là chú trọng đến ngoại hình, vương gia không thể nào chấp nhận được. Thế là hắn bám lấy vương huynh, mè nheo đòi cậu cắt móng chân cho mình.

  Thuỷ Căn vụng về cầm bấm móng tay, cắt sửa từng chút một. Vì sợ lỡ tay kẹp đứt mất miếng thịt nào, cậu khom lưng cúi đầu dán sát vào chân hắn, mắt cậu chỉ chút xíu nữa là dí sát vào đầu ngón chân luôn rồi.

  Nhìn cái vẻ chăm chú của bé con, Thiệu nhịn không được dùng đầu ngón chân khẩy khẩy mũi bé con, làm bé con hắt xì một cái, kết quả là tay cậu bấm mạnh một phát, kẹp đứt luôn một mẩu thịt của ngón chân hắn.

  “Ngươi nhìn đi! Mịa nó, ngươi quậy phá nữa đi, thế này sửa sao bây giờ? Có băng dán vết thương không?

  Thiệu liếc qua, thờ ơ nói, không sao, vết thương nhỏ thế chả là cái đinh gì cả.

  Khi mùi máu thoang thoảng tràn ngập toa xe, đang ngáy pho pho ở giường đối diện, Quảng Thắng bỗng nhiên mở choàng mắt, kéo áo lên, ôm bụng đau đớn kêu gào.

  Đang ở đối diện gã, Thiệu và Thủy Căn nhìn thấy rõ ràng, một bàn tay nho nhỏ nhô lên như đang liều mạng cào rách cái bụng tròn vo của đại ca, khiến bụng gã nổi lên một mảng xanh tím.

  “Không ổn rồi, là linh huyết khiến quỷ anh gây rối!” Vạn Nhân chau mày, nói với Thiệu, “Ngươi mau bịt kín vết thương lại, rửa sạch vết máu nữa!”

  Nói rồi y xoay người bước tới trước giường Quảng Thắng, Thiệu cũng vội vàng cầm một chai nước khoáng đi ra khỏi toa tàu.

  Thuỷ Căn thấy Vạn Nhân đặt bàn tay tỏa ra vầng sáng mờ mịt lên bụng Quảng Thắng, có lẽ y muốn ngăn quỷ anh gây rối.

  Thế nhưng không có tác dụng, hình như đã ngửi được mùi linh huyết chảy trong người Vạn Nhân, quỷ anh quẫy đạp càng mạnh hơn, nếu không nếm được một chút thì nó sẽ không chịu dừng lại.

  Vạn Nhân hừ lạnh một tiếng: “Súc sinh như ngươi mà cũng đòi có linh huyết sao?”

  Quảng Thắng đau đớn chửi một câu: “Mịa nó ngươi chửi ai đấy! Bố mày giết…” Còn chưa nói hết, Quảng Thắng đã lại đau đến không thở nổi nữa rồi.

  Quỷ anh dựa vào việc hút máu người và oán khi để lớn lên. Nhưng khi Quảng Thắng rời khỏi ngục giam Quân Sơn, nguồn oán khí đã bị chặt đứt. Bây giờ lại ngửi thấy mùi linh huyết mê người, nó mới như trẻ con gào khóc đòi ăn, chưa ngậm được núm vú cao su thì quyết chưa ngừng khóc.

  Tiếc thay thằng nhãi con sinh không gặp thời, gặp phải đồ quỷ keo kiệt Vạn Nhân.

  Lúc trước nếu không phải vì không áp chế được được sức mạnh của linh huyết, lại có ý đồ giá họa, thì y còn lâu mới chia cho Thiệu một ít. Bây giờ muốn y lại chia sẻ thêm một ít linh huyết nữa thì đúng là điều không tưởng.

  “Một giọt tinh bằng hơn mười giọt máu….” Tiến sĩ Vạn bỗng nhiên nhướn mày, nói một câu như vậy.

  Thuỷ Căn còn chưa nghe rõ, Vạn Nhân đã nâng cằm cậu lên: “Ngươi ra ngoài trước đi!”

  Thuỷ Căn nghển cổ nói: “Ta không ra, có phải ngươi muốn làm hại đại ca Quảng Thắng không?”

  Vạn Nhân tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Nếu ngươi còn không ra ngoài, thì sẽ hại chết gã thật đấy, đến lúc đó gã ta chết ngươi đừng có áy náy!”

  Nghe thấy thế Thủy Căn đành xoay người đi ra, vừa mới kéo cửa chưa kịp bước ra, đã có một luồng sức mạnh từ phía sau đẩy cậu ra ngoài, sau đó cánh cửa khép chặt lại, làm thế nào cũng không mở được nữa.

  Không kéo cửa ra được, Thủy Căn bèn dán lỗ tai vào cánh cửa định nghe ngóng động tĩnh bên trong. Khi quay lại, Thiệu tận mắt thấy vương huynh nhà mình đang vểnh mông dán tai lên cửa nghe trộm chứ đâu!

  “Ngươi làm gì đó?”

  Thuỷ Căn quay đầu lại “suỵt” một tiếng, rồi chỉ chỉ cánh cửa: “Ngươi nghe xem, bên trong đang làm gì vậy?”

  Thính lực của Thiệu hơn hẳn người thường, khỏi cần ghé vào cánh cửa hắn cũng nghe được Quảng Thắng ở trỏng đang kêu lên “đừng đừng”, còn có những tiếng động khe khẽ khác nữa, hắn chau mày, thầm đoán, phẩm vị Vạn Nhân sao lại thấp kém thế này rồi?

  Một lúc sau, cửa khoang tàu cuối cùng cũng mở ra. Thuỷ Căn là người đầu tiên đi vào.

  Vạn Nhân đã trở lại giường mình, đang gõ bàn phím máy vi tính bằng động tác thật ưu nhã. Quảng Thắng hình như đã bình phục, nằm xoay mặt vào tường, không nhúc nhích.

  Thuỷ Căn cứ có cảm giác trong toa có mùi gì là lạ, nhưng lại không thể nói rõ.

  Đến giờ ăn tối, Thuỷ Căn gọi Quảng Thắng dậy ăn cơm. Thắng ca với sức ăn kinh người chỉ có đến giờ ăn mới trở nên vui vẻ.

  Nhưng lần này, Thuỷ Căn gọi hai lần liền mà gã vẫn không nhúc nhích, cứ nằm quay mặt vào tường như thế mãi. Thuỷ Căn trèo qua ló đầu nhìn, hóa ra Quảng Thắng không hề ngủ, hai mắt đỏ ngầu trợn trừng như muốn chọt ra hai cái lỗ trên vách toa xe.

  Vạn Nhân mệt mỏi quát: “Kệ gã ta, ngươi xuống ăn đi!”

  Thuỷ Căn lo lắng nhìn Quảng Thắng, không biết gã đang tức giận cái gì, đành phải ngượng ngùng trèo xuống ăn chân giò kho tương Vạn Nhân mua.

  Chẳng mấy chốc, con tàu đã đi tới trạm Bạch Hà, Vạn Nhân đã gọi điện thuê sẵn một chiếc xe jeep từ sớm rồi, mọi người chỉnh đốn hành lý, lên xe và tiến thắng về cảnh khu núi Trường Bạch.

———————————————–

[Skye] Chạy deadline assignment nên đến giờ mới có chap mới, mọi người thông cảm ^_^

Đời sinh viên a~~~ Dẹp quái chưa xong thì lịch đánh final boss đã có rồi~~~ T^T

[Sứ] Mềnh thắc mắc sao Vạn mỹ nhơn lên được, tưởng nhị xà rồi chớ :”>


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .